80s toys - Atari. I still have
Hosting with PHP
Trình duyệt của bạn:
K
E
N
C
O
D
O
N
CHÚC BAN ONLINE VUI VẺ
Tiền túng_tình tan_tư tưởng tồi tàn_tiến tới_tự tử
\、Độc、☆ ☆\、\、\、\、\☆ \ \☆ 、\bước \、\、☆ 、 \、☆ \、\ \mình\☆ \、\☆ 、\ ☆\、\、ta...!
Chủ đề:Lời hay ý đẹp
- Khi bình minh lên và trước khi thế giới được tắm trong ánh sáng lòng nhìn lên bầu trời buổi sáng, và cám ơn cho ngày khác đang sống.
- Tình yêu bắt đầu với 1 nụ cười, lớn lên với nụ hôn và kết thúc bằng giọt nước mắt.
- Tương lai sáng lạn nhất sẽ luôn luôn căn cứ vào quá khứ quên lãng. Bạn không thể tiếp tục tốt trong cuộc sống cho đến khi bạn thả trôi những thất bại và những sự đau buồn đã qua của bạn.
- Đừng bao giờ nói chia tay nếu bạn vẫn muốn cố gắng -- Đừng bao giờ bạn đầu hàng nếu bạn còn cảm thấy có thể tiếp tục. --Đừng bao giờ nói không yêu một người nào đó nếubạn không thể ra đi.
- Cho người nào đó tất cả tình yêu của bạn nếu không bao giờ bảo đảmrằng họ sẽ đáp lại tình yêu của bạn.
- Đừng mong cho tình yêu trở lại, chỉđợi cho nó lớn lên trong trái tim của họ, nhưng nếu nó không được hài lòng thì nó đã lớn lên trong bạn.- Hãy mơ gì bạn muốn mơ, hãy đi nơinào bạn muốn đi, hãy là gì bạn muốn là. Bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội làm tất cả những điều mà bạn muốn làm.- Chỉ mất một phút để phải lòng một người, một giờ để thích một người, và một ngày để yêu một người. Nhưng mất một cuộc đời để quên một người.
Vận tốc rơi của một giọt nước mắt là bao nhiêu? Vận tốc để yêu một người là bao nhiêu? Và phải mất bao lâu để có thể hết yêu một người? Một ngày Hà Nội lênh láng trong nước mưa, nước cống dềnh lên nhuộm con đường nhựa lúc nâu lúc đen xì. Chiếc xe máy của tôi không thoát khỏi số phận ngâm mình trong mưa phố và “bất đắc kì tử chết máygiữa đường”. Vậy là tôi ì ạch như đang dắt một chú bò về xóm trên những cánh ruộng ru mình trong làn nước.
Luồn lách mãi tôi tìm về được ngõ nhỏ, nước sâu hoắm lăn tròn theo từng vệt bánh xe nặng nề, mệt mỏi như chính tâm trạng tôi lúc này. Uớt sũng, mỏi nhừ. Tôi sẽ tắm, sẽ ăn, sẽ ngủ, và sẽ chỉ chui rúc trong nhà xem ảnh thiên hạ chụp lụt cho qua những ngày mưa thê thảm. Tôi ghét mưa - những cơn mưa ngập ngụa, dầm dề và nặng nề thế này càng làmtôi khó chịu đến nỗi có thể nối cáu lên và văng tục bất cứ lúc nào. Tôi gặp em trong hoàn cảnh ấy.
Em nhỏ xíu, mặt trẻ non, em như con mèo con bị mắc mưa chui rúc trong một mái hiên tạm bợ nhưng không tránh được ướt . Hai bên mai dài ôm lấy gò má bợt ra vì lạnh, chốc chốc lại có những giọt nhỏ li ti rơi xuống khuấy động những vòng tròn cợt nhảtrong làn nước đục ngầu, tôi đã tự hỏi “em đang khóc hay nước mưa không lưu luyến gò má lạnh đang rơi?”. Thật ngạc nhiên, lúc này tôi không còn vội vàng với bình nóng lạnh chưa đầy nước ấm trong nhà tắm, chăn êm hay những gói mì úp nóng hổi.
Em nhợt nhạt và lơ đãng nhìn mọi thứ như một con mèo không bao giờ nhận ra bóng mình trong gương, còn tôi là người chủ nhà tự nhiên không nổi cáu, chỉ kiên nhẫn khẽ run mình trong nước mưa chờ đợi…Bỗng chuông điện thoại của tôi vô duyên vang lên vô tình đánh thức em tỉnh lại. Em vội vã dắt chiếc xe đạp đang vẫn bị nước nghiến chặt sang một bên, khẽ cúi đầu như một lời xin lỗi thiếu mất âm thanh. Tôi dắtchiếc xe máy lên dốc thềm nhà với đủ những tạp âm, tiếng nước kêu bì bõm…
nhưng không chứa bất kì hàm ý gì .Cánh cửa sách nặng nề kéo đóng lại, âm thanh rít tai, còn em - vẫn - chơ - vơ - ở - đó. Có thể lúc đó tôi đã qua vô tâm, hoặc giả nếu biện minh, tôi chỉ muốn nói rằng tôi quá mệt. Trời mưa, và những vết sẹo lại cháy xót lên mỗi khi nước mưa rớt vào. Mọi cô gái đến, ở lại và đi qua đời tôi đều ôm mình với những cơn mưa buồn thảm. Vào nhà, tôi tắm, tôi ăn mì, tôi online còn em vẫn lặng lẽ ngồi trong làn nước lặc lè trôi. Tôi kéo cửa, âm thanh inh tai lại làm em tỉnh giấc.
Em quay ra nhìn tôi ngơ ngác như kẻ vô gia cư ngủ rông bị chủ nhà bắt được. Tôi chìa tay đưa cho em chiếc ô, không một âm thanh nào tồn tại. Em nắm lấy chiếc ô, cả thế giới quanh tôi vẫn lặng im. Cho đến khi em hỏi: - Anh có biết vận tốc rơi của nước mắt la bao nhiêu centimet một giây không?